*Hoang mang-Tuyệt vọng*

Kó đôi khi, sự im lặng là tiếng thét vang, rên gào trong đêm tối
Kủa kẻ thất tình vô lối tìm hướng phương
Kố nhặt lại mình trong tĩnh lặng kủa đau thương
Để thấy mình kêu rên và ngã quị

Âm u và mộng mị
Mọi thứ xung wanh tự biến thành vô vị
Khi ta đang kần 1 hi vọng để cling to.
Fool <~~ tiếng xứ mình dịch nghĩa là thằng ngu.....
Đang tuyệt vọng tìm vui trong sầu ái
Tâm hồn nhỏ bị xé tan trong bẽ bàng và tê tái
Và,......

Ta hèn đớn tìm wên trong đại khái..
.. nào rượu bia, sì-mốk (smoke) lại kà fê
Kố đắm chìm trong kảm giác đê mê
Đem hư hão để che đi kái thực.... ta bất lực
Ta bất lực khi ko giữ nổi em dù tình yêu dào dạt
Khi đứng nhìn em lạnh nhạt bỏ đi
Tự xem mình: kẻ thấu hiểu, tư duy...
Trong lúc đó, tình yêu kần kảm xúc
Đôi khi ta an ủi, tự cho mình vô fúc
Chưa khi nào hưởng kái sung túc kủa tình yêu
Nhưng kiếp này, ta thọ được bao nhiêu???
Liệu kòn sống đến khi mình..... kó fúc.
Rồi suy nghĩ kứ lúc nha lúc nhúc
Rủ rê nhau......
đúng lúc mình kần 1 chút nghỉ ngơi
Liệu kó khi nào tình sẽ là 1 kảm giác thảnh thơi
Ko lo nghĩ......., nhẹ nhàng nhưng đầy đặn???
Chắc là KO BAO GIỜ
 
Nhân gian bao kẻ hưởng thái bình
Một chữ tình mà kàn khôn loạn lạc.
Nhớ khi xưa
Một Đắc Kỷ tay che trời tung hoành thiên hạ
Một Tây Thi giáng đại họa cho Ngô Vương
Một chữ tình 2 nét nhớ, nét thương
Ta biết thế, ngày xưa thà thất học
Kòi kọc......
kòi văn kọc 1 tâm hồn bé nhỏ
Sợi chỉ tình lôi xềnh xệch ra xa....
Chốn địa đàng giờ có mỗi mình ta...
Chỉ đã đứt...., đường đâu ta quay lại???
Ta ngớ ngẩn vội vàng yêu vụng dại.
Trái tim côi liều kắt đại làm đôi.
Ng bỏ đi chừa lại mảnh chia phôi.
Chừa nhỏ thế, vá tim ta sao đủ??
Buồn ~~> nhậu~~> xỉn say và đi ngủ
Mong tìm về hình bóng nhạt kủa em.
Nhưng ông trời..... rảnh ngó xuống mà xem.
Kàng ngủ kĩ kàng lạnh lùng khi thức dậy.
Hay nhẩy...kớ sao fải thế.
Em yêu ta vẫn nhiệt kuồng như thế.
Ta cho em chẳng thể đếm thể đo
Nếu như "tình" là trở ngại thật to
Sao ta chẳng thể kùng nhau đẽo gọt
Share đã đủ những mặn nồng chua ngọt
Tay đã trao những ái thắm ân nồng...
Mà giờ vẫn fải chia tay..
Whyyyyyyyyyyyy???
 

Pham Vu Ngoc Ha

Active Member
Ôi, choáng :eek: :mellow: :wacko: :blink:
Lâu lắm mói thấy Lười quay lại Forum gửi thơ với post bài :eek: :mellow:
Và như thường lệ, 2 bài thơ mới này đều hay và rất ấn tượng :)
Bài đầu có vè giống situation của mình quá... :(
 
Rượu kay-ay, í a a rượu kay-ay
Tình say-ay, í a a tình say-ay

Kó 1 thuở,
.... ta dùng rượu đưa tình lên kực điểm
Giọt kay nồng màu nhiệm chuốc hồn thanh
Chén tạc thù, ngày tháng lướt wa nhanh.
Ta vui sống trong mê say tình ái
Kơn say ấy sao diệu kì sảng khoái.
Lại điểm thêm vì (vị) ngòn ngọt hân hoan
Ngày wa ngày ta tự tại miên man
Lòng vững dạ kơn say này là thật
.......
........

......Rồi 1 ngày ta đang bay bổng trên 9 tầng mây....
Đùng 1 phát, sét đánh trúng tim ....
máu trào, vỡ mật
Té kái RẦM.....AAAẦM, ta loạng choạng nhìn wanh
Thấy phiếm phù ảo giác biến tan nhanh
Bỏ ta lại với kõi đời đen bạc
Ta tự huyễn hoặc mình trong lời nhạc
Love som wằn (some1) đe ịx ấp èn đao (there is up and down)
Kó điều, sự thật wá phũ phàng, ta chẳng biết làm sao
Thôi đành uống, chuốc say đi kái tỉnh
Nhưng làm sao đuợc khi kơn say đã tỉnh
Khi tim gầy đã buốt gió lạnh kăm
Uống kàng say ta kàng mãi đăm đăm ....
Hình với bóng kủa kái tôi đơn lẻ
Đau tột điểm khi thấy lời thỏ thẻ
"Nói thật ra, em vẫn rất yêu anh"
Nghe rưng rưng ngấn lệ đọng mắt xanh
Ra là thế, em kũng yêu anh hả
Ly rượu chát, kay như gừng, nồng như sả
Như mỉa kười sự thất bại kủa tôi........

1, rồi lại 1, thêm chén nữa, rồi lại chén nữa....
Uống bao nhiêu thì kũng thế mà thôi....
Say hay tỉnh thì tình em tôi kũng mất


Giống là giống thế nào hả kô, tôi ít khi thấy kó ng nào giống hoàn kảnh kủa tôi lắm
 

Pham Vu Ngoc Ha

Active Member
Giống ở đây này:
Kố đắm chìm trong kảm giác đê mê
Đem hư hão để che đi kái thực.... ta bất lực
Ta bất lực khi ko giữ nổi em dù tình yêu dào dạt
Khi đứng nhìn em lạnh nhạt bỏ đi
Tự xem mình: kẻ thấu hiểu, tư duy...
Trong lúc đó, tình yêu kần kảm xúc
Đôi khi ta an ủi, tự cho mình vô fúc
Chưa khi nào hưởng kái sung túc kủa tình yêu
Nhưng kiếp này, ta thọ được bao nhiêu???
Liệu kòn sống đến khi mình..... kó fúc.
Rồi suy nghĩ kứ lúc nha lúc nhúc
Rủ rê nhau......
đúng lúc mình kần 1 chút nghỉ ngơi
Liệu kó khi nào tình sẽ là 1 kảm giác thảnh thơi
Ko lo nghĩ......., nhẹ nhàng nhưng đầy đặn???
Và cả cái này nữa:
Hình với bóng kủa kái tôi đơn lẻ
Đau tột điểm khi thấy lời thỏ thẻ
"Nói thật ra, em vẫn rất yêu anh"
Nghe rưng rưng ngấn lệ đọng mắt xanh
Ra là thế, em kũng yêu anh hả
Ly rượu chát, kay như gừng, nồng như sả
Như mỉa kười sự thất bại kủa tôi........
:ph34r:
 
Top