PDA

Xem phiên bản đầy đủ : Dạy con theo kiểu "Yêu cho roi cho vọt", bạn nghĩ gì?


Pham Vu Ngoc Ha
05-05-2005, 10:16 PM
Bài này, từ hồi chưa có forum CVA, mình đã post lên forum của Ams rồi, nhưng vì qua đọc mấy bài của các thành viên về "kỷ niệm hồi bé" thì mình xin paste lại và đưa bài này ra thảo luận...


Mình biết là ở Việt Nam, kiểu dạy này khá phổ biến... Vì vậy, mình muốn hỏi ý kiến của các bạn trong forum một chút:

Theo mình nghĩ, có thể kiểu dạy này "nhanh gọn nhẹ" (nghĩa là hiệu quả thấy nhanh), nhưng về lâu dài thì sẽ hại cho tâm lý của trẻ con.

Mình sẽ không bao giờ dạy con kiểu đó, vì làm như thế, trẻ con sẽ bị mất tự tin, lại mặc cảm...
Ngoài ra, trẻ con bị đánh sẽ dễ trở thành "trơ" hoặc "chai" và có lẽ chúng sẽ có xu hướng nghĩ là "mọi thứ chỉ có thể giải quyết bằng bạo lực là nhanh/tốt nhất".

Mình nghĩ, tốt nhất là luôn nói chuyện với chúng và phân tích/giải thích cho chúng những cái chúng làm sai cũng như nhưng điều không hay trong xã hội.
Không đánh con ở đây không có nghĩa là không nghiêm khắc, ngược lại, phải rất nghiêm khắc, nhưng rất nhẹ nhàng, không nên nổi cáu...

Thêm nữa, N.Hà nghĩ, trẻ con ngoan hay hư suy cho cùng cũng là do dạy dỗ.., lúc đẻ ra, ai chẳng như ai? Trong lúc lớn lên, trẻ con chỉ nhìn theo gương từ Bố Mẹ và môi trường mà phát triển tính cách thôi.
Con cái tính giống Bố Mẹ --> đó phần lớn là do bắt chiếc chứ không thể hoàn toàn đổ lỗi cho "gene" được...

Còn các bạn nghĩ gì? Các bạn có hưởng ứng kiểu dạy này không? Các bạn có định/đang áp dụng không? Tại sao??

unni_x
05-05-2005, 10:49 PM
Bố mẹ em dạy con như thế, em rất nhớ cái ngày em còn bé, mẹ em hay dùng đũa cả để đánh chị em đang khóc sưng húp, đến khi chị ý lớn lên, lớp 9, chị ý hay đi chơi, mỗi lần phát hiện ra, bố em dùng tất cả những thứ có thể đánh để đánh chị ý, từ dép, quạt, đến cả bát đũa trong gia đình, thậm chí không đánh trong nhà mà lôi ra ngoài đường để đánh :) Và rồi em cũng bị như thế....1 giai đoạn khủng hoảng tâm lý thật sự vào năm lớp 9....
Em không trách bố mẹ, bố mẹ vẫn là bố mẹ, không có những trận đòn như thế có lẽ chị em em đã không thành người như thế này :)
Nhưng nó làm em xa cách bố, em biết em quý bố, nhưng đúng là không gì xóa được kí ức về những trận đòn, đến bây giờ em không dám gần bố, em sợ, và em nhiều khi thấy ghen tị khi thấy tình cảm quý mến giữa bạn bè mình với bố của họ...đó là điều em không có được...ngày càng tự cô lập mình khỏi gia đình, em luôn sống vui vẻ với bạn bè của mình, nhưng khi về nhà, em cô lập chính mình...ngay cả mẹ, không bao giờ có thời gian để nghe em tâm sự những chuyện của tuổi mới lớn :)
Vì vậy, không bao giờ em muốn dạy con mình theo cách của bố mẹ đã làm với em, cảm ơn bố mẹ đã giúp em nhận ra điều này :)

BlackDragon
05-05-2005, 11:37 PM
Xưa kia, ở thời kì phong kiến, quyền lực tập trung hoàn toàn trong tay vua. Vì vậy, muốn cai trị được dân chúng, nhà vua luôn phải có "đối sách" phù hợp.
Nếu vị vua muốn được lòng dân, sẽ có nhiều biện pháp để lấy lòng như giảm tô thuế, cấp ruộng đất, phong quan tước,..v..v.. Những vị vua như thế này luôn được dân chúng yêu quý, tự nguyện nghe theo và làm theo. Tuy vậy, cũng không thiếu những kẻ lợi dụng để mưu lợi riêng hay thực hiện dã tâm của mình.
Nếu một vị vua độc đoán, ông ta sẽ dùng vũ lực để cai trị dân chúng. Bất cứ ai không nghe sẽ nghiêm trị, bất cứ sự chống đối nào sẽ phải trả giá. Dân chúng vì sợ mà sẽ nghe theo, nhưng trong lòng lại không phục, mang nỗi ấm ức. Như vậy không sớm thì muộn tất sẽ có bạo loạn, cách mạng chỉ là việc sớm chiều.
Muốn cai trị một đất nước thật không dễ, nuôi dạy con hợp lý cũng khó khăn chẳng kém. "Rắn" quá không được, "mềm" quá cũng chẳng xong. Đây vẫn là bài toán khó dành cho những bậc cha mẹ mà khi ta chưa ở địa vị của họ, có lẽ sẽ không thể hiểu được :)

Pham Vu Ngoc Ha
06-05-2005, 07:36 AM
Đây vẫn là bài toán khó dành cho những bậc cha mẹ mà khi ta chưa ở địa vị của họ, có lẽ sẽ không thể hiểu được :) Em nói cũng đúng, nhưng dù sao, ở địa vị là con, nếu bị/được dạy dỗ như vậy thì mình cũng hiểu được phần nào và thấm thía chứ...
Khi em bị/được dạy kiểu đó, em suy nghĩ thế nào, và em tự nhủ với mình ra sao, em muốn sau này thế nào, có lẽ cũng hình thành trong đầu em dần dần rồi... Chị nghĩ là những cái suy nghĩ đó không thay đổi nhiều lắm khi em cũng trở thành Cha Mẹ đâu...

Tất nhiên mình luôn cám ơn và tôn trọng Bố Mẹ đã dạy mình nên người, dù là bằng cách dạy nào.
Nhưng mình thấy rằng dạy con bằng cách giải thích nhẹ nhàng và nghiêm khắc thì vẫn hiệu quả, mà lại tạo cho con sự gần gũi với Bố Mẹ hơn... (như em Hằng cũng đã nhận xét như thế, mình hoàn toàn đồng tình).

Mình thấy bên Tây, phần lớn người ta dạy con theo cách giải thích nhẹ nhàng thôi (cùng lắm là lấy tay phết 1 cái vào mông), thế mà bọn Tây đâu vẫn vào đấy, vẫn quy củ, vẫn tự giác, mà trong người đầy tự tin, tự trọng.

So sánh 2 đứa trẻ 1 Châu Âu (mình lấy ví dụ điển hình là Chấu Âu), 1 Chấu Á thì thấy sự khác biệt rõ rệt:
Trẻ con Chấu Âu có tinh thần rắn chắc hơn rất nhiều, làm gì cũng từ tốn, sự tự tin đúng là toát ra từ trong người nó, mặc dù tâm hồn nó thì lại rất hồn nhiên... Và 1 cái rất hay nữa là chúng rất thật thà và dám nhìn vào lỗi của mình, nó làm sai nó sẵn sàng nhận lỗi...
Trẻ con Châu Á thì rụt rè, trong nhà thì có thể nghịch lắm, nhưng hễ phải tiếp xúc ra bên ngoài thì cứ rúm ró lại, hay bị cuống, hay ngượng, tự ti, không tin vào khả năng của mình, nhưng lại hay khôn lỏi, khôn vặt,... Và khi có lỗi thì thường chối ngoắt hoặc giấu biệt...
"Lạ" là với những đứa trẻ Chấu Á sinh ra và lớn lên ở Chấu Âu, được dạy dỗ không theo kiểu "roi vọt" thì những "tính cách" kia mất đi, chúng đầy tự tin, và nhiều khi còn nhanh nhạy, khôn ngoan hơn cả trẻ con Chấu Âu...

Mình lấy ví dụ trên kia từ những quan sát của mình qua nhiều năm sống ở 2 nơi cho mọi người tham khảo thêm...

ngothutra
08-05-2005, 08:38 AM
Thêm nữa, N.Hà nghĩ, trẻ con ngoan hay hư suy cho cùng cũng là do dạy dỗ.., lúc đẻ ra, ai chẳng như ai? Trong lúc lớn lên, trẻ con chỉ nhìn theo gương từ Bố Mẹ và môi trường mà phát triển tính cách thôi.
Con cái tính giống Bố Mẹ --> đó phần lớn là do bắt chiếc chứ không thể hoàn toàn đổ lỗi cho "gene" được...

Ngày xưa trong Tam Tự Kinh có: "Nhân chi sơ, tính bản thiện"
Muốn dạy dỗ thì trước hết mình phải làm gương đã. Nếu cha mẹ nói dối thì làm sao bắt con cái không được nói dối được. Hình thức đánh đòn chỉ là sự thể hiện sự bất lực của lời nói mà thôi, khi mà cha mẹ không biết làm gì nữa.

present
19-06-2005, 10:18 AM
Phương pháp này là truyền thống lâu năm, hay là phương pháp gia truyền cũng được. Tuy nhiên cần có đôi điều chú ý.
A. Để đánh con cũng cần theo một số nguyên tắc thì mới bảo đảm tính giáo dục:
1. Đánh đúng chỗ: đánh vào phần mềm (chỗ để ngồi ý) để tránh gây ra chấn thương.
2. Sử dụng đúng dụng cụ: roi. Không dùng dụng cụ khác để tránh tổn thương về mặt suy nghĩ.
3. Đánh đúng tư thế và vị trí: nằm sấp xuống giường ở trong nhà; không đuổi theo để đánh hay đánh ở ngoài tránh không để người khác biết sẽ không gây xấu hổ...
4. Đánh đúng người đúng tội. Khi xử tội nào thì đánh về tội đó, và tội thì phải bắt tận tay day tận mắt làm cho người đó phải tâm phục khẩu phục mới xử. Làm thế thì trẻ con mới phục và thấy sự công minh và công bằng của người lớn.
Chú ý: có một số trường hợp hơi khác một chút thì có hướng dẫn thi hành riêng. Như: khi thò tay vào mân lúc dọn cơm và chưa có mọi người thì tất yếu là phải đánh ngay vào tay....
B. Khi xét sử phải:
1. Càng đúng càng tốt. Không được vin theo câu: muốn nói ngoa làm cha mà nói là sai đấy.
2. Phải có sự phân tích cho trẻ hiểu. Chỉ như thế thì mới thay đổi nhận thức và làm trẻ trưởng thành.
3. Phải có sự khoan hồng. Đây cũng là chủ trương và chính sách của Đảng và nhà nước đấy.
* Trên đây là một số ý về vấn đề khi sử dụng PP "dạy con bằng roi".

kiwi_vn
19-06-2005, 07:39 PM
Lấy vợ sinh con là chuyện em chưa nghĩ đến , còn nếu lấy thì em sẽ dạy con bằng sự nhân từ , triết lý nhân sinh , khoẻ re , đỡ mất sức đánh nó.

rikku
20-06-2005, 08:44 AM
Thực sự em có một người cha & một người mẹ tốt, cho dù ^^ sẽ quân sự nếu ko nghe lời ^^ ^^
hồi bé thì ko bít rì, lên cấp II bắt đầu ương, pa ma nói rì cũng cãi. cãi là bị đánh ^^ nhưng bây giờ lớn rùi, nhận thấy cha mẹ nói toàn những điều đúng, tốt cho mình và cũng vì lo lắng cho mình thôi. roi vọt ^^ trừ phi là chưa gì đã đụng tới, tức là lạm dụng quá đáng ^^ thì sẽ phản tác dụng là cái chắc, ít nhất là làm cho con cái mất đi sự tôn trọng cha mẹ, rằng họ hơn con cái chỉ ở chỗ họ có quyền được đánh ^^

trangceline_89
20-06-2005, 10:17 PM
em không bao h nói chuyện với bố mẹ về bất cứ một chuyện gì trong tâm tư của mình, bởi em biết là bố mẹ em không thích những chuyện đó, và nếu nói ra thì hậu quả sẽ là : 1 cái tát ( có khi nhiều hơn ), vài tháng cấm túc, tra tấn lỗ tai. Em chẳng dám trách bố mẹ, có khi bố mẹ sai nhưng mình là con, mình không có quyền nói bố mẹ sai. Em nhớ là hồi lớp 3, em đã cãi lại 1 câu và hậu quả là bị đánh = 1 cái cán chổi vào cánh tay đến khi cái cản chổi nó gần như bung hết.
không biết mọi người thế nào chứ em thì em lúc nào cũng thấy mình xa lạ đối với chính gia đình mình .

Pham Vu Ngoc Ha
20-06-2005, 10:25 PM
Nghe nhiều em nói mà mình não hết cả lòng... :(
Bố Mẹ hay áp đảo con cái bằng mỗi điều này.
Khi Bố Mẹ không tự nhận khuyết điểm và đối xử sai với con cái thì cũng không thể nào dạy nó 1 cách thật tốt được. Có thế cũng "tốt", nhưng phải trả giá bằng sự xa cách và thiếu tin tưởng của con cái với Bố Mẹ (nhiều lý do khác mình đã nói ở trên).

Tất nhiên trong việc dạy dỗ phải có thưởng có phạt, nhưng mà phạt kiểu gì cho vừa phải và đúng thì con mới nể phục, chứ cứ phạt oan nó thì nó sẽ không tôn trọng nữa. Có lẽ là nó chẳng bao giờ nói ra, nhưng trong thâm tâm thì sẽ thế. Và khi đủ lớn thì có thể nó sẽ thể hiện ra mặt.
Phạt thì có nhiều kiểu phạt, nhưng nhiều người "thích" phạt đánh vì đấy là kiểu nhanh nhất và có hiệu quả cũng nhanh nhất. Còn liệu hiệu quả này có bền nhất không thì lại là 1 câu hỏi khác... :)

kiwi_vn
21-06-2005, 10:36 AM
Sự quan tâm của bố mẹ đối với học tập của mình chính là đi họp phụ huynh nếu có giấy báo , cuối năm kiểm tra giấy khen , bằng khen , giấy chứng nhận tham gia các kỳ thi của thằng con , từ 12 năm nay vẫn không đổi khác.

Pham Vu Ngoc Ha
21-06-2005, 10:03 PM
Tự nhiên hôm qua nhìn thấy 1 đứa trẻ đang chạy bị ngã, mình nghĩ ra 1 điều này, thấy kể cũng lạ và nghịch lý...

Nói chung ở VN, khi Bố Mẹ thấy con mình chạy và bị ngã thì thường hốt hoảng bế và đỡ nó dậy, hỏi han có đau không, rồi xoa rồi thổi, có vẻ xót xa lắm... Thế là đứa con được thể mếu máo...
Trong khi đó, vẫn là những "nhân vật" này, nếu đứa con có làm cái gì sai thì Bố Mẹ lại sẵn sàng đánh nó không thương tiếc... :-)

Nhưng mà còn may là vẫn có người dạy con kiểu này:
Khi nó chạy nghịch mà bị ngã thì chỉ mỉm cười bảo nó tự đứng dậy, nhưng vẫn để ý xem nó có bị chấn thương nặng quá không, thấy không làm sao thì thôi (tất nhiên là nó không biết là mình vẫn quan tâm).
Còn khi nó có lỗi thì dạy bảo, giải thích cặn kẽ, phân tích có lý, có biện pháp phạt thích hợp chứ không kiểu "cứ thế mà.. phang"... :)

fruit NHO
22-06-2005, 10:02 AM
lâu lắm rùi ko bị đánh bằng roi
nhìu lắm cũng chỉ vài cái tát
nhưng mà bị tra tấn lỗ tai nhìu wá rùi
vẫn đang bị cấm túc !

chouchou
22-06-2005, 03:19 PM
có nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ!

kiwi_vn
22-06-2005, 04:27 PM
Bao giờ cũng vậy thôi , lớn lên mình học được 1 điều quan trọng , trước khi đối xử với ai, nhận xét về ai hãy đặt mình vào vị trí của họ.

Pham Vu Ngoc Ha
22-06-2005, 08:31 PM
có nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ!
Em nói đúng, nhưng liệu đến lúc đấy thì có hơi muộn quá không hả em? :(
Và nhiều lúc cũng không cần phải trải qua cái gì thì mới hiểu cái đấy... :)


@ em Phúc:trước khi đối xử với ai, nhận xét về ai hãy đặt mình vào vị trí của họEm nói thì hay và đúng lắm, nhưng mà trong thực tế thì chị thấy hầu như em chẳng làm thế gì cả... :-<

kiwi_vn
23-06-2005, 08:59 AM
Ý ! Chị đâu có thể biết em rõ đến vậy đâu? " Chị thấy thực tế em chẳng bao giờ làm vậy " , không phải là " chẳng bao giờ " mà "đã có " và hiên em đang tiếp tục để như vậy , phải có quá trình chứ , mọi việc đâu có thể 1 lúc là xong?

present
24-06-2005, 06:48 PM
Mình thực sự thì cũng không ủng hộ cách giáo dục này lắm. Tuy nhiên, đôi khi mình có sử dụng và nó đem đến kết quả là bọn cháu mình nghe lời mình nhưng bình thường thì chúng vẫn chơi vui vẻ chứ không sợ như là sợ ba bị.
Có thể nói là, chỉ có mình đôi khi đã đánh bọn trẻ.
Theo mình, dịu dàng và nhẹ nhàng trước, roi vọt chỉ là biện pháp bần cùng mà thôi. Tuy nhiên, khi dùng roi vọt thì vẫn phải nói cho chúng hiểu là tại sao. Chúng phải hiểu là chúng sẽ bị phạt (đôi khi không phải là roi) khi chúng làm sai và không biết nghe lời nói đúng của người lớn.

kiwi_vn
25-06-2005, 05:13 PM
Thì dạy theo phương pháp cách mạng mà anh ! kết hợp giữa đấu tranh chính trị và bạo lực cách mạng.

present
13-07-2005, 11:42 AM
Đúng là con người của Đảng.

rosekiller
13-07-2005, 04:47 PM
em không hay bị đánh ! I-) I-)
nhưng cái kiểu dạy này hơi bị tàn bạo và dã man.
dù sao thì trẻ con cái gì cũng cần phải giải thích !
chứ đánh hoài vậy dễ gay tổn thương về mặt tâm lí lắm !
sẽ gây ra nhiều tâm lí bạo lực..........
mọi người bây giờ có thấy trẻ con thích siêu nhân người dơi hơn thích nghe truyện cổ tích không?
tại saosao............

kiwi_vn
17-07-2005, 09:40 AM
Xet theo góc độ tâm lý học thì người ta thấy rằng trẻ con khi bị quá nhiều mệnh lệnh sẽ nảy sinh tâm lý chống đối , nhưng nếu ta dùng phương pháp mà tâm lý học định nghĩa là gì tôi quên mất roài , nhưng theo cách hãy đưa ra mệnh lệnh dưới hình thức tu từ , chẳng hạn " Con có thể rửa bát giúp mẹ không? " , mấy đứa trẻ từ chối đâu cơ chứ?

rosekiller
18-07-2005, 08:47 AM
chắc mọi người cũng xem thời sự tối qua.
có cả một tin chính về vấn đề này.
bạo lực trong gia đình có ảnh hưởng xấu đến tâm lí trẻ em.

**Mea ngoan**
18-07-2005, 09:07 AM
Hum trước tớ đọc báo An Ninh Thủ Đô thấy có bài báo về một ông j` j` đó 41 tuổi ở Hà Tây phạt con thế này, đọc thử xem bố mẹ mình còn hiền lành thế nèo nhẹ
Thằng con 15 tuổi, vì ham chơi quên ko rửa bát ăn của mèo, sợ bố wá nên trốn sang nhà hàng xóm.Bố nó bắt được, lấy xích và khóa khóa nó trong fòng kín 6 ngày 6 đêm liên tiếp, ăn uốn vệ sinh tại chỗ.Mà ăn uống tử tế đã đành, đằng này là ăn thức an thiu dành cho mèo, nhân chứng kể lại là đã có ròi :(. Đứa con nhỏ hơn 13 tuổi, vào fòng chơi với anh cũng bị xích, nhốt luôn lai. 6 ngày sau công an fải fá cửa xông vào mới cứu được hai anh em.
Đọc cái này xong thắc mắc sao có những người ko có tính người.Dạy con như thế là hại con chứ.Rồi lúc lớn lên nó bị ám ảnh, lại dạy con nó như thế...Tớ thích kiểu dạy con của bố mẹ bạn tớ, ko đánh đạp mà lúc nào cũng nói chuyện, tâm sự như bạn bè, có thế mới ko tạo khoảng cách giữa bố mẹ và con.Chứ cứ như nhà tớ, có bao giờ dám mở miệng ra nói về những j` mình nghĩ đâu...hix...

rosekiller
18-07-2005, 09:13 AM
dã man vậy?
nghe mà như đối xử với con người khác?

kiwi_vn
19-07-2005, 09:32 AM
Có lẽ đấy , chắc là lão ấy biết đất ko phải là con mình , nếu giả thiết này sai thì --> đó ko phải là con người.

rosekiller
19-07-2005, 12:10 PM
hoặc lão í thần kinh có vấn đề?
say rượu?
có thể lăm chứ.

kiwi_vn
22-07-2005, 10:50 AM
Mình mà thấy vậy thì chắc là lại có án mạng rồi. He he , nhưng mà nhìn loài vật dễ thương hơn con người đấy chứ?

rosekiller
22-07-2005, 09:16 PM
ví dụ đi?
z ưng mà hơi lạc đề rùi?

imdabomb
23-07-2005, 09:21 AM
hôm trước đi chơi đến 1h sáng về bị bố tát bốp 1 fát trước mặt bạn (trai)...:-(:-(

rikku
23-07-2005, 06:03 PM
1. Nếu con tớ như thế; thì nó cũng sẽ ăn 1 cái tát (là nhẹ đấy).
2. đúng là khi đặt mình vào địa vị của "người trên" thì đôi khi cái gì không làm mình vừa lòng; nhất là lúc mình đang bực dọc + mệt mỏi thì mắng; kể cả "động thủ" là rất dễ xảy ra.
3. cái vụ cha mẹ nhốt con 6 ngày đêm như trên ấy .. đúng là vô văn hóa; cha mẹ thiếu kiến thức; giả sử họ có thiếu tình thương thì cũng ko đến mức ngu như thế; đúng là trên đời này cái gì cũng có.
4. có cái vụ như trên; chắc mọi người cũng biết có vụ con giết cha; con giết mẹ .. đăng đầy báo rồi . .

Pham Vu Ngoc Ha
23-07-2005, 06:43 PM
Ui, Bố em Giang thế là còn nhẹ đấy..
Mẹ chị thì chẳng đánh gì đâu, nhưng chị mà về muộn hơn giao hẹn mà không báo trước hay xin phép thì đừng hòng vác mặt về nhà nữa :-S Đuổi thẳng cẳng, và không yêu đương gì nữa hết :D
(chưa bao giờ "vi phạm", nhưng mà biết chắc chắn là thế...)

Chip_pi_pi
23-07-2005, 06:46 PM
Từ bé tới giờ chưa tớ cực ít bị đánh.......... Chỉ trừ khi nào phạm phải lỗi gì lớn lắm thôi............. Còn bi h ah`...... Dù có vì lý do gì đi nữa thì papa mama cũng không bao giờ đánh mà chỉ nói là nhìu thui :)......... Chính vì thế mà luôn bất bình khi chứng kiến ai đó đánh con cái của họ.......... Có thể mỗi ng một cách dạy con nhưng hình như phụ huynh nào như thế thì cũng là do những bậc " tiền bối " của họ truyền lại :>>

rosekiller
23-07-2005, 08:34 PM
đi về muộn
bố imda hơi nóng tính nhỉ?
nhưng mà cũng đúng thôi
con gái đi chơi cũng ko nên về muộn wá

kiwi_vn
24-07-2005, 11:25 AM
Di lau den vay thi` the' la` nhe day' ! Con trai di choi den 1h da~ la` kho' chap' nhan roi` huong' chi con gai' !

imdabomb
24-07-2005, 01:09 PM
ko phải.. mà là tại 10h mới đi... thì 1h mới về là đúng mà..:-(:-(:-(

kiwi_vn
24-07-2005, 05:51 PM
Vẫn vậy thôi. Đi chơi muộn như vậy mà. Liều đấy , con gái mà dám vậy????? Con trai nhiều khi chẳng buồn đi chơi tối. 1 năm có lẽ đi chưa dến 2 con số.

phuonglinhd8
24-07-2005, 09:39 PM
Thế nếu 1 người là con trai, hôm nào cũng đi chơi đêm từ 11h ----> 4h sáng thì có phải là hư hỏng ko nhỉ??

Pham Vu Ngoc Ha
24-07-2005, 09:54 PM
ko phải.. mà là tại 10h mới đi... thì 1h mới về là đúng mà..10h mới đi, thế trước khi đi em không giao hẹn gì với Bố Mẹ à??

Thế nếu 1 người là con trai, hôm nào cũng đi chơi đêm từ 11h ----> 4h sáng thì có phải là hư hỏng ko nhỉ??Có lẽ cái này không chỉ gọi là hư hỏng mà còn gọi là... ngu nữa... Ai lại phá hoại sức khoẻ của mình như thế bao giờ cơ chứ, thật là bất hiếu với Cha Mẹ. Bao nhiêu công lao chăm sóc cho đứa con lớn khoẻ từ trong bụng Mẹ, bây giờ nó lớn nó lại tàn phá sức khoẻ thế kia. Đúng là... :(

Bảo là thỉnh thoảng đi về muộn thế đã quá đáng rồi (nhất là với người Việt Nam), đây lại hôm nào cũng đi???
Mà muộn như thế thì chẳng có cái gì hay với tốt mở nữa đâu..
Mà hôm nào cũng lang thang ngoài đường muộn thế thì cũng chẳng hay ho chút nào cả...

rosekiller
25-07-2005, 04:32 PM
cũng phải xem đi đâu đã mới xét được...............

kiwi_vn
25-07-2005, 04:52 PM
Đi từ 11h --> 4h00 sáng??? Đi đâu? Đi cướp hay đi lắc??

Sirius
02-09-2005, 03:51 AM
Dùng đến vũ lực là thể hiện sự bất lực

t2_wuis_t2
02-09-2005, 03:20 PM
^^ em nghĩ nó chỉ làm cho mọi thứ xa cách nhau hơn thôi, đâu phải cứ dậy như vậy thì con sẽ ngoan hơn??? thực sự, em chẳng muốn nghĩ mình lại xa cách cha mẹ như thế này chỉ vì cái mà họ gọi là : "hạnh phúc".

duyanh_10A4
02-09-2005, 04:55 PM
Dạy theo kiểu ấy thì có mà con cái bỏ nhà đến ở nhà bạn 1 ngày xong rùi lại về!! hihi :D

kiwi_vn
04-09-2005, 06:45 PM
Hic . Phiến diện quá đi thôi ,các em thử đặt vào lúc đó ở cương vị phụ huynh xem các em có kiềm chế được hay ko ? Đâu phải lúc đó các em có thể dùng lý trí được .

Pham Vu Ngoc Ha
05-09-2005, 06:25 PM
Người lớn mà không kiềm chế được thì quả là không đáng khâm phục :)
Đây là dạy 1 con người chứ có phải là gì đâu mà nổi cáu là muốn làm gì thì làm mà được hả em?

boycva_keyboard
05-09-2005, 11:51 PM
hồi trước bố mẹ em cũng hay đánh em lắm, nhưng xong rồi em lại quên hết, papa và mama lại xức dầu và xoa xoa cho em nữa hix , lúc đó bao nhiêu tức giận bố mẹ đã biến đi đâu hết. Bây giờ bố mẹ cũng không đánh nữa, ( theo mẹ em lí giải thì to đùng rồi đánh phí sức của mẹ mà em không thấy đau ). mẹ chỉ khuyên răn thôi nhưng nhiều lúc nghiêm lắm

kiwi_vn
06-09-2005, 04:34 PM
To chị Hà : Chị bảo đâu phải cứ là người lớn thì có thể lúc nào cũng kiềm chế được sao ? Hi hi , Bố mẹ ko hoàn hảo đến vậy đâu.

fangxetrang_va
06-09-2005, 05:38 PM
Nếu không lầm thì tôi nhớ, cái topic này có từ lâu rồi và tôi cũng đã đọc đi đọc lại nhiều lần. Tôi đã không đưa ra quan điểm, bởi vì có lẽ hoàn cảnh của tôi không giống với hoàn cảnh của các bạn. Nhớ hồi xưa có đọc được một bài thơ của Hoàng Anh Tú ký dưới bút danh Tiểu Tuyền Thư, đăng ở trên báo Hoa học trò:

Cái roi tre

Bố tôi với cái roi tre
Khi tôi bỏ học, chạy về thăm ông
Nhà tôi người đứng, người trông
Bà ngồi than thở, trời không hết nồm

Ông tôi ốm độ mươi hôm
Rễ tre, rễ mít đã chườm ra sân
Đàn gà vẫn đứng một chân
Con bên thành giếng, con gằn đống rơm
Hoa nhài nở chẳng còn thơm
Ấm trà nguội ngắt, bữa cơm vội vàng...

Ông tôi mê tỉnh ngổn ngang
Cầm tay tôi lại đặt sang tay bà
Tôi nhìn ông muốn khóc òa
Nỗi đau, đâu cứ phải là roi tre?

Chiều nay tôi bỏ học về
Bố tôi quảng cái roi tre lên trời.

Qua bài thơ, tôi chỉ muốn nói rằng, nếu như không có lỗi thì làm sao mà bố mẹ phải nhọc tay tặng lươn. Tôi nghĩ từ rất xa xưa, đã thành truyền thống mất rồi, hình ảnh cái roi mây, roi tre đã ăn sâu vào tiềm thức của mỗi gia đình Việt Nam, mỗi cá nhân như chúng tôi. Nói đến một gia đình gia giáo và nền nếp ta rất dễ bắt gặp hình ảnh chiếc roi mây, roi tre treo cạnh cửa ra vào hoặc cạnh bàn thờ. Tôi biết rằng tôi rất có cảm tình với những nét gia phong như thế.

Cuộc sống hiện tại của tôi rất ít gắn bó với gia đình, không hẳn là do hoàn cảnh mà phần lớn do cá tính thích tự chịu trách nhiệm trước cuộc sống của tôi. Tình cảm của tôi với gia đình rất ít khi được thể hiện trừ trường hợp gia đình gặp một biến cố nào đấy.

Hồi xưa mắc khuyết điểm được bố, hoặc mẹ thưởng cho mấy con lươn. Đến bây mới hiểu rằng ta thật là hạnh phúc bởi vì bố mẹ đã gánh hộ ta khuyết điểm. Nối đau thể xác của ta quá nhỏ nhoi so với nỗi đau tinh thần mà bố mẹ phải chịu đựng. Thưởng ta mấy con lươn, bố mẹ tự lấy muối sát vào lòng mình, nhưng cắn răng, thà mình đánh con mình còn hơn để ra ngoài rồi họ đánh chết con mình.

Đến bây giờ khi đứng trước cuộc đời này, nhất là khi tránh được một sai lầm nào đó ta mới thấy hạnh phúc vì ngày xưa... Và mỗi khi mắc phải sai lầm ta biết rằng bây giờ tự ta phải gánh chịu chứ không có ai chia sẻ được cho ta được nữa. Tự dưng lại thèm thưởng thức món lươn của bố mẹ. Nhưng bố mẹ ta đâu có đủ sức để thưởng cho ta như ngày xưa nữa mà bố mẹ chỉ buồn vì sự bất lực của mình, vì ngày xưa đã không dạy dỗ ta chu đáo. Ta rất sợ nhìn thấy nỗi buồn của bố mẹ...

Tôi không muốn tranh luận, phản bác một ai đó. Tôi chỉ muốn chia sẻ và muốn nói với các bạn rằng: Cái gì đã là văn hóa và truyền thống thì không nên phủ nhận nó một cách đơn giản, mà nên trau dồi và phát triển nó. Tất nhiên cái gì mà nếu lạm dụng nó quá thì cũng có hại. Một lần nữa tôi nói lại rằng: tôi không muốn phân biệt phải trái, ai sai ai đúng cả, Tôi chỉ muốn chia sẻ quan điểm thôi.

hot_cat
06-09-2005, 05:56 PM
Bất kì người nào trong chúng ta , khi lớn lên đều lập gia đình, rồi sẽ trở thành những người bố, người mẹ.Như thế cũng có nghĩa là không phải ai cũng có thể trở thành những bậc cha mẹ tốt được. Nhưng chúng ta không thể và không có quyền được chọn cha mẹ cho mình . :)

Mình có một người bác, trước đây học rất giỏi (phải nói là cực giỏi) , nên được bao nhiêu cô gái khâm phục, thầm yêu trộm nhớ ( người ta vẫn nói con gái thích con trai lắm tài mà :P ). Bây giờ, khi đã trở thành bố, bác ấy ép con mình học ghê lắm , ép một cách nặng nề , cốt sao cho "theo được bố mày ngày xưa" (đâu phải ai cố mà đã học giỏi được , với lại còn có những năng khiếu khác nữa thì sao :| ) mà quên đi phần tình cảm tâm lí :( . Mỗi lần gặp mình, con của bác ấy thường dành hàng giờ để than thở , trách móc, thậm chí phẫn nộ : ước gì trước đây bố mình không giỏi đến thế, chỉ là một người bình thường thôi :9 :-( X( thì tốt biết mấy . :-S

Khi đang trong tâm trạng yêu, bạn có bao giờ - dù chỉ một thoáng- suy nghĩ rằng người bạn trai ( bạn gái) của mình , lúc này đang là một darling ngọt ngào, với những cử chỉ chăm sóc , chiều chuộng ân cần , người biết cách ...kiss sao cho sweet như trong phim Hàn Quốc kia :>> , về sau có thể trở thành một ngưồi bố , người mẹ , thậm chí chỉ cần đúng với ý nghĩa đích thực của từ đó ;)
Không có gì để đảm bảo- khi lớn lên rồi , trước mắt cô, cậu ấy không chỉ có một con người ngọt ngào để chăm sóc , mà lúc này là một sự chăm sóc thật sự - một đứa bé biết ăn , biết khóc, biết đòi hỏi ? :> Và khi tất cả gánh nặng cuộc sống đang đè nặng lên đôi vai mình ? Mong rằng sẽ không ai phải thương cho đứa con của mình - có một người mẹ tham ăn hơn cả nuôi con - chỉ vì ngày trước , ta từng mến "một núm đồng tiền duyên ơi là duyên " :D